Ánh sáng đô thị luôn chứa đầy hấp lực. Hàng vạn người đổ dồn về các đô thị mỗi năm để tìm kiếm cơ hội việc làm và học tập. Đà Nẵng, một thành phố trẻ, năng động đang nổi lên như một mô hình phát triển cho cả nước-tuy gần đây mô hình này bộc lộ rõ hạn chế như kinh tế lệ thuộc đầy thiên lệch vào lĩnh vực bất động sản và du lịch, cũng nằm trong dòng dịch chuyển mang tính quy luật ấy.
Dù còn nhiều tranh cãi về chính sách hạn chế nhập cư của thành phố, nhưng không thể phủ nhận đóng góp rất lớn của hàng chục vạn người nhập cư vào kinh tế Đà Nẵng. Họ là doanh nhân, nhân viên văn phòng, công nhân, thợ xây dựng hay lao động giúp việc gia đình. Có một câu nói đầy triết lý về sự phát triển đô thị, quên mất của ai, đại ý: một đô thị bền vững phải đa sắc màu. Nhiều người lo ngại mất tính bản sắc khi chính sách nhập cư quá mở, vì sự hổn tạp sẽ đẩy một đô thị xa dần các giá trị truyền thống, gây ra sự quá tải hạ tầng giao thông và không gian đô thị.
Tuy nhiên, giống như không bùn thì không có sen vậy, chúng ta phải chấp nhập những vấn đề do người nhập cư mang đến, bù lại thành phố sẽ trở nên năng động linh hoạt và bền dai hơn, bởi vì người dân bản xứ không thể đảm đương hết thẩy mọi công việc được. Vần đề là thể chế có thích ứng kịp với điều này hay không, và trách nhiệm của chính quyền là phải hạn chế tổn thất thấp nhất có thể.
Muốn viết một bài dài về Đà Nẵng nhưng lưu ý định này về sau vậy. Đi ra đường và thưởng thức Đà Nẵng về đêm thôi.
No comments:
Post a Comment